Post: :

Từ buổi bình minh nhân loại ấy... Tình yêu nhân mãi khắp muôn nơi Địa cầu dẫu có tan thành lệ NHÂN-NGHĨA là xuân của kiếp người.



Mặt mũi ngày xưa ai biết đâuĐời say gió bụi mắt tuôn sầuTháng năm gọi mãi theo từng bước,Muôn ngã đi về len ý đau !Rồi mỗi ngày qua rám nắng hồng Mái đầu sương điểm, mắt mênh môngDặm đời như mỗi ga tàu đến,Cát lạnh sương sa giữa bến lòngDong ruỗi theo ngàn kiếp gió sươngÂm vang lời cát sỏi bên đườngThời gian vỡ lệ hoà tim máu,Rót một dòng trôi đậm dấu hương.Từ buổi bình minh nhân loại ấy...Tình yêu nhân mãi khắp muôn nơiĐịa cầu dẫu có tan thành lệNHÂN-NGHĨA là xuân của kiếp người.MẶC PHƯƠNG TỬ