Post: : Admin

Phật thời còn tại thế gian 
Có ông vua nọ ngọc vàng đầy kho 
Chất cao như ngọn núi to 
Một ngày vua muốn phát cho mọi người 



Vàng ngọc

Đem ra bố thí khắp nơi 

Cái tâm phước thiện tuyệt vời biết bao! 
Mỗi người lần lượt theo vào 
Bốc ra một nắm số châu báu này, 
Bao người đã ghé lại đây 
Núi châu báu nọ vẫn đầy, vẫn cao. 
Nhà vua này đã từ lâu 
Phước duyên chất chứa trước sau nhiều rồi, 
Phật Đà biết đã tới thời 
Thuận chiều hóa độ cho người thiện tâm 
Phật thành Phạm Chí hóa thân 
Đến thăm vua nọ, dừng chân, thốt lời: 
"Tôi từ xa ghé tới nơi 
Xin vua ngọc báu để tôi mang về 
Đổi thành vật liệu chốn quê 
Làm nhà để ở tiện bề ấm êm". 
Rất vui lòng vua nói liền: 
"Ngọc vàng có sẵn đây xin ông dùng!". 
Người xin bốc một nắm xong 
Vừa đi bảy bước đã vòng lại ngay 
Ngọc vàng trả lại chốn đây 
Nhà vua thấy chuyện lạ này hỏi luôn, 
Người xin kể lể nguồn cơn: 
"Cất nhà tuy đủ nhưng còn phần tôi 
Năm sau đã cưới vợ rồi 
Cho nên vẫn thiếu nên tôi trả về!". 
Nhà vua: "Nếu vậy khó chi 
Lấy thêm ba nắm mang đi là vừa!" 
Người xin đã chẳng chối từ 
Bốc thêm ba nắm rất ư đẹp lòng 
Mới đi bảy bước vừa xong 
Người xin lại vội vã vòng lại đây 
Báu châu trả lại vua ngay 
Khiến vua lại hỏi, vẫn đầy ngạc nhiên. 
Người xin: "Đủ cưới vợ hiền 
Nhưng còn ruộng đất, lại thêm trâu bò 
Thêm gia nhân cũng phải lo 
Phần này đâu có đủ cho mọi bề 
Thật tình tôi chẳng dám chê 
Cho nên trả lại! Xin về làm chi!" 
Nhà vua: "Nào có khó gì 
Lấy thêm bảy nắm nữa đi xin mời!" 
Người xin lấy bảy nắm rồi 
Mới đi bảy bước ông thời quay lui 
Báu châu vẫn trả lại thôi 
Khiến vua kinh ngạc thốt lời hỏi thăm. 
Người xin cất tiếng than van: 
"Tôi còn bao chuyện khó khăn tại nhà 
Nào lo phụng dưỡng mẹ già, 
Nào lo chăm sóc cho cha tật nguyền, 
Nào lo kỵ giỗ liên miên 
Lại thêm giao tiếp thường xuyên họ hàng, 
Còn bè bạn, còn xóm làng 
Số này không đủ! Nên mang trả về!" 
Vua hoan hỉ nói: "Vậy thì 
Biếu ông tất cả núi kia ngọc vàng 
Chắc là thừa thãi mọi đàng?" 
Người xin châu báu vội vàng nhận ngay. 

Bước lên núi báu vui thay 
Nhưng rồi trở xuống, giọng đầy ưu tư: 
"Muôn vàn cảm tạ nhà vua 
Tôi không nhận nữa, xin đưa trả ngài!" 
Vua kinh ngạc: "Có gì sai? 
Của tôi hiến tặng cho ai cần dùng!" 
Người xin nhẹ thốt tiếng lòng: 
"Hôm nay tôi đến để mong của này 
Mưu cầu sự sống hàng ngày 
Nhưng nay xét lại mới hay một điều 
Thời gian sống chẳng bao nhiêu 
Sáng còn, tối đã mất tiêu đi rồi 
Vô thường muôn vật ở đời 
Khó mà lưu giữ mãi nơi tay mình, 
Núi châu báu cũng tan tành 
Bản thân hưởng lợi mong manh sớm chiều 
Ham càng lắm, muốn càng nhiều 
Bao nhiêu thèm khát, bấy nhiêu đọa đày 
Chi bằng dục vọng dứt ngay 
Và cầu đạo giải thoát đầy tinh anh 
Trau dồi đức tính cho mình 
Và cho xã hội, gia đình mãi thôi 
Hướng về mục đích tuyệt vời 
Từ bi, trí tuệ theo nơi đạo mầu 
Cho nên tôi chẳng ham cầu 
Chẳng cầu vàng ngọc và châu báu này!" 

Vua nghe liền tỉnh ngộ ngay 
Lời vàng tỏ rạng sáng đầy trong tâm 
Bấy giờ Phật mới hiện thân 
Hào quang rực rỡ sáng ngần khắp nơi 
Nhà vua cùng các bầy tôi 
Vui mừng xin được nghe lời Phật ban 
Xin quy y với đạo vàng, 
Xin theo ngũ giới, bình an tâm hồn.