Post: :

Đường mây xuôi dòng sông lạ Hỏi chi nhánh cỏ, cành lau Giọt lệ từ khi hoá đá, Người về từ cõi chiêm bao.



Con sông nào Tháng ngày xuôi dòng chảy Chở bao nỗi đời đau Âm thầm trôi đi mãi, Từ vạn cổ xưa sau. Con thuyền nào Ngàn phương về bến đổ Ngừng nhịp sóng thời gian Vầng trăng tròn gương cổ Mưa gió tạnh tràng giang. Lênh đênh Lênh đênh thuyền một chiếc Sông dài, bể rộng thênh Giữa sắc màu sinh-diệt Từng ý niệm lênh đênh. Rẻ sóng Con thuyền rẻ sóng nước Dòng trôi xanh tự tình Mái chèo khua nhịp nước Bỏ sau mùa tử-sinh. Hướng phương Đường mây xuôi dòng sông lạ Hỏi chi nhánh cỏ, cành lau Giọt lệ từ khi hoá đá, Người về từ cõi chiêm bao. Bến xưa Bến xưa, thuyền đổ bến Chèo xưa, gát mái chèo Bóng chim cùng bóng nước Nơi nào không trăng theo ! Bến đổ Bình yên sau cơn sóng gió Thuyền về với ánh trăng khuya Mái chèo thôi chao nhịp nước, Trong ngần nỗi nọ, niềm kia. Trong hồ Con cá quẩy đuôi hớp nước Nước tung trắng bọt theo dòng Vẫn ta giữa đời đếm bước Vẫn ta giữa đời đục trong. Vũng nước Gió ru mây ngàn soi bóng Râm râm giọt nắng giao mùa Thanh âm rơi vào tĩnh lặng Chim về tắm mát ban trưa. Nghiêng Quán chiều nghiêng sóng bụi Sông chiều nghiêng khói sương Đò chiều nghiêng mây nổi Ta chiều nghiêng vô thường. Như dòng trôi Đi như dòng trôi mây nước Bình yên như cỏ, như hoa Bỏ sau những gì mộng ước Thênh thang đời vẫn muôn nhà. Cái bóng Bóng mây cùng bóng nước Bóng ảo khói sương mù Bóng vô thường thoáng trước Bóng ta, người Thực-hư. Vẫn còn Ai theo lời mây nước Từ buổi hồng sơ nguyên Nước mây trôi chảy miết Còn lại cõi bình yên. Cõi thực nào Không là vầng trăng diệu pháp Tìm chi vết nhạn qua sông Ngàn năm tỉnh lòng hạt bụi Cành sương chợt nắng mai hồng. (trích dòng sông) MẶC PHƯƠNG TỬ