Đời này sở dĩ con gặp nhiều bất hạnh trắc trở như thế, đầu tiên là DO CON QUÁ CHÚ TRỌNG ĐẾN TRANG ĐIỂM! Bởi con luôn trau chuốt nhan sắc cho xinh đẹp, y phục lúc nào cũng phải đúng mốt, còn ưa thích mặc những trang phục khêu gợi, hở hang…



Đời này sở dĩ con gặp nhiều bất hạnh trắc trở như thế, đầu tiên là DO CON QUÁ CHÚ TRỌNG ĐẾN TRANG ĐIỂM! Bởi con luôn trau chuốt nhan sắc cho xinh đẹp, y phục lúc nào cũng phải đúng mốt, còn ưa thích mặc những trang phục khêu gợi, hở hang…

Một ngày mùa thu năm 2001, một vị cư sĩ dẫn theo một cô gái khoảng chừng 30 tuổi, trông rất tiều tụy. Cô quỳ trước Hòa thượng Diệu Pháp khóc sướt mướt, không ngừng kể lể những bất hạnh của mình, quên hẳn hiện trường đang có mấy mươi khách đang ngồi.

– Sư phụ, con khổ quá nên mới nhờ Hách cư sĩ đưa con đến đây cầu Ngài chỉ giùm cho con đường sống. Từ nhỏ con là một đứa bé thích cô độc, không thích đám đông, thường chơi một mình, đi dạo một mình. Có thể nói con là một con bé sống rất có quy củ, trách nhiệm. Thế nhưng năm lên 19 tuổi, con bị kẻ xấu cưỡng hiếp, lúc ấy con đau khổ muốn tự vẫn nên đã nghỉ học một năm. Hai năm sau, con lại bị cưỡng hiếp nữa… Tuy kẻ ác cuối cùng cũng bị pháp luật trừng trị nhưng tinh thần con hầu như suy sụp, chẳng còn học hành gì nổi. Năm 25 tuổi, cha mẹ cho con giao thiệp bạn bè, nhờ người giới thiệu rất nhiều… nhưng người bạn trai thứ nhất con quen gần một năm lại lừa gạt tình cảm con rồi bỏ đi. Năm sau, con quen một chàng khác, kết quả anh này cũng hành xử như người bạn trai trước. Con hầu như không còn niềm tin để sống nữa, khổ đến lúc nào cũng đầm đìa nước mắt. Xin Sư phụ giải cho con hiểu, số con vì sao quá bất hạnh? Có cách nào chuyển đổi được hay không thưa Sư phụ?

Hòa thượng Diệu Pháp mời cô ngồi. Ngài trầm ngâm một hồi rồi hỏi cô:

– Hôm nay vì sao con không trang điểm?

Nghe Ngài hỏi vậy cô có chút ngơ ngác, sau đó tỏ vẻ áy náy thưa rằng:

– Dạ, bà Hách dặn con khi tới gặp Sư phụ thì không nên trang điểm.

Sư phụ nghiêm túc nói:

– Không phải ta hỏi vậy là trách cứ con không trang điểm mà là muốn cảnh báo với con rằng: Đời này sở dĩ con gặp nhiều bất hạnh như thế, đầu tiên là DO CON QUÁ CHÚ TRỌNG ĐẾN TRANG ĐIỂM! Bởi con luôn trau chuốt nhan sắc cho xinh đẹp, y phục lúc nào cũng phải đúng mốt, còn ưa thích mặc những trang phục khêu gợi, hở hang… Cho dù tính con ưa cô độc lập dị nhưng lại thích được mọi người ngưỡng mộ nhìn ngắm mình, rất thích quyến rũ nhãn quan của người khác phái…. Ta nói có đúng không?

– Dạ... Cô gật gật đầu.

Sư phụ nói tiếp:

– Dục vọng nam nữ, ai cũng có nên ta không trách chi. Nhưng mà bản chất phái nữ vốn yếu đuối, vì vậy con phải cẩn trọng tự bảo hộ mình. Người xưa có câu: “Trau dung gợi dâm, khoe của mời cướp”. Hàm ý thế này: “Có của phải khéo giấu, chớ nên khoe! Đừng ham phô trương chứng tỏ mình giàu, làm vậy là tự biến mình thành mục tiêu cho kẻ cướp ra tay! Nếu như người phụ nữ quá chú tâm đến việc trau tria làm đẹp, trang điểm cho mình thật lộng lẫy hoặc ăn mặc hở hang, khêu gợi quá mức, khiến cho người khác phái vừa nhìn là phát khởi lên ý niệm dâm, dục vọng hừng thịnh…. Thế thì họ sẽ không thể tự khống chế, tất nhiên sẽ khởi lên ý niệm xâm hại”.

Cho nên, nếu đã nhận mình là một cô gái sống có quy củ, trách nhiệm thì đúng ra con phải biết cách khéo tự bảo vệ mình, KHÔNG NÊN ĂN MẶC HỞ HANG, GỢI DỤC kích khởi tâm dâm, ái niệm nơi người khác phái. Còn về chuyện vợ chồng, tất cả đều có duyên số và tùy thuộc vào nguyên nhân, nghiệp lực đời trước nữa. Kiếp trước “ai thiếu ai, ai nợ ai”… nhất định đời này sẽ tìm gặp nhau để… đòi. Con không thấy có những chàng trai anh tuấn cưới vợ dung nhan rất kém hoặc có những mỹ nữ lấy chồng thật là xấu trai hay sao? Do vậy tất cả nam nữ thiện lương trên đời, tuyệt nhiên không nên học đòi chưng diện, ăn mặc hở hang theo kiểu các ngôi sao điện ảnh, bởi vì: “Trau chuốt, hở hang sẽ gợi dâm, khoe của là mời cướp”.

Nếu con muốn trong tương lai mình có được một gia đình hạnh phúc thì phải luôn giữ tâm ý đoan chánh trong sạch và thường niệm danh hiệu Quán Thế Âm Bồ Tát, được vậy thì dù định mệnh an bài sẵn “phu thê ác duyên” cũng có thể chuyển thành “phu thê thiện duyên”. Con nghe và hiểu rõ lời ta nói chứ?

– Dạ! Con nghe rõ ạ.

– Được rồi! Cứ y theo đó mà làm, chưa đầy một năm sẽ gặp lang quân như ý còn vận mệnh trước đây con bất hạnh thế nào, việc này tùy thuộc vào Nhân gieo tiền kiếp của con nữa. Bởi vậy mới có câu: “Muốn biết Nhân đời trước, xem Quả thọ đời này”… Nhưng kể từ nay về sau, con phải giữ gìn ngũ giới, hành thập thiện, xem kinh sách cho nhiều rồi từ từ sẽ minh bạch.

Cô gái vui vẻ vâng theo lời Hòa thượng dạy và lui ra.

Tác giả: Quả Khanh – Dịch giả: Hạnh Đoan
(Trích từ quyển: "Nhân Quả Giải Theo Phật Giáo")